Bài hát “Bụi Trần (Kiếp Nhân Sinh)” là ca khúc do Tâm Tâm, Jin Tuấn Nam và Sona thể hiện, mang đậm triết lý nhân sinh, chất chứa những suy tư sâu sắc về cuộc đời. Từng câu hát như lời chiêm nghiệm của người từng trải. Nhận ra rằng khi trưởng thành, con người dần đánh mất sự hồn nhiên thuở nhỏ. Để rồi phải đối mặt với bon chen, lọc lừa và những trái ngang của thế gian.
Giai điệu nhẹ nhàng, ca từ đầy hình ảnh khiến “Bụi Trần” trở thành một bản nhạc vừa buồn vừa tĩnh lặng. Những câu như “Hãy như là một đóa sen, giữa bùn nhưng chẳng hôi tanh” gửi gắm thông điệp sống thiện lương, buông bỏ hận thù để giữ tâm an giữa đời. Bài hát như một lời nhắc nhở: kiếp nhân sinh vốn chỉ là cõi tạm, hãy sống trọn vẹn và thanh thản trước khi “về nhà”.
Thông tin bài hát
Tên bài hát: Bụi Trần (Kiếp Nhân Sinh)
Ca sĩ: Tâm Tâm / Jin Tuấn Nam / Sona
Sáng tác: Tâm Tâm
Recording – Mix Master: Sin Thiện Tâm
Album: Bụi Trần (Kiếp Nhân Sinh) (Single)
Ngày phát hành: 06/07/2024
Lời bài hát Bụi Trần (Kiếp Nhân Sinh)
Lời 1:
Ngày bé thơ ngây, đâu hay biển trời đầy lo âu
Giờ lớn khôn rồi, lại mong trở về ngày thơ ấu
Khi lớn gặp nhiều thương đau
Khi biết lòng người thâm sâu
Mới thấu sự đời, nơi tồn tại lắm cơ cầu
Lạc giữa dòng người bon chen
Mấy phen ta vướng bụi trần
Lọc lừa hơn thua, ganh đua ái ố
Giữa dòng đời sóng xô, ta như con thuyền không bến
Mãi lênh đênh, ngắm sự tình thay trắng đen
Thân ta dựa dẫm nơi trần gian, thấm hơi sương tàn
Trải bao lầm than ngẫm đời trái ngang
Phong ba tựa giấc mơ phiêu bồng
Thoáng qua chỉ ta ôm mộng
Nhìn đời thực hư bất công mấy ai thật lòng
Lời 2:
Giữa thiên hà bao la
Thân ta chỉ tựa hạt cát
Đến rồi vội đi, vô định thiên lý
Thoáng nhìn đời bằng đôi mắt tinh tường
Nhưng sao vẫn bị thương
Vô thường, kiếp nhân sinh ở nơi cõi tạm
Thân ta dựa dẫm nơi trần gian
Thấm hơi sương tàn
Trải bao lầm than ngẫm đời trái ngang
Phong ba tựa giấc mơ phiêu bồng
Thoáng qua, chỉ ta ôm mộng
Nhìn đời thực hư bất công mấy ai thật lòng
Đoạn kết:
Buông bỏ hồng trần, đến lúc dừng chân
Không oán trách không ôm hận
Sinh tử bù trừ, ta giữ từ bi
Đêm yên giấc, tâm bình an
Hãy như là một đóa sen
Giữa bùn nhưng chẳng hôi tanh
Lợi danh liệu khi khép mi có mang đi
Thân ta dựa dẫm nơi trần gian
Thấm hơi sương tàn
Bước qua ngổn ngang, giữa đời trái ngang
Phiêu du một kiếp cõi ta bà
Đúng sai mấy ai nhận ra
Trần gian chỉ là ghé qua trước khi về nhà





