Bài hát Đành Lỗi Hẹn Hò (Mở Lối Cho Em 5) của An Clock mang đậm màu sắc ballad buồn pha chút dân gian. Gợi lên không gian quen thuộc với hình ảnh “cây đa, bến nước, con đò”. Giai điệu chậm rãi, da diết kết hợp với ca từ giàu hình ảnh giúp câu chuyện tình yêu dang dở hiện lên rõ nét. Ngay từ những câu hát đầu, bài đã chạm vào nỗi tiếc nuối của một người từng có tất cả nhưng cuối cùng lại đánh mất.
Điểm nhấn lớn nhất nằm ở khoảnh khắc “ngày em cưới là ngày tăm tối nhất”, một chi tiết rất đời nhưng đầy đau đớn. Ca khúc không chỉ nói về chia ly mà còn là sự dằn vặt, tự trách vì chưa đủ tốt để giữ người mình yêu. Cảm xúc trong bài sâu lắng, không quá kịch tính nhưng đủ khiến người nghe đồng cảm, nhất là với những ai từng lỡ hẹn một mối tình.
Thông tin bài hát
Tên bài hát: Đành Lỗi Hẹn Hò (Mở Lối Cho Em 5)
Ca sĩ: An Clock
Sáng tác: An Clock
Hòa âm: Nguyễn Nam Minh Thụy
Album: Đành Lỗi Hẹn Hò (Single)
Ngày phát hành: 18/04/2026
Lời bài hát Đành Lỗi Hẹn Hò
Lời 1:
Mình buồn cảnh có vui bao giờ
Nhìn lại đôi mắt khóc đến mờ
Giá như ngày xưa đừng nên cố
Đã từng hạnh phúc như vợ chồng
Anh ngỡ cuộc sống sẽ màu hồng
Sao em lại nhẫn tâm phụ lòng
Ghét những người nói ta có tướng phu thê
Có ai biết được đầy ắp đắng cay não nề
Giá như tạo hóa cho anh thành danh được sớm hơn
Thì đau đớn sẽ không ngày một lớn
Dù trăm năm đành lỗi hẹn hò
Vẫn cây đa bến cũ con đò
Tình cờ xuất hiện một người khác
Đón đưa về nhà
Từng gắn bó quấn quýt không rời
Người ta báo em sắp nên đôi
Ngày em cưới
Là ngày tăm tối nhất trong cuộc đời
Mình anh với bến vắng sông xưa
Trời làm mưa không nơi nương tựa
Còn đâu nữa
Tổ ấm một thuở nồng nàn chan chứa
Thầm cầu chúc những thứ tốt đẹp
Sẽ bước đến mỉm cười với em
Mỗi lần nhắc về em
Lương tâm lại thấy hổ thẹn
Lời 2:
Ghét những người nói ta có tướng phu thê
Có ai biết được đầy ắp đắng cay não nề
Giá như tạo hóa cho anh thành danh được sớm hơn
Thì đau đớn sẽ không ngày một lớn
Dù trăm năm đành lỗi hẹn hò
Vẫn cây đa bến cũ con đò
Tình cờ xuất hiện một người khác
Đón đưa về nhà
Từng gắn bó quấn quýt không rời
Người ta báo em sắp nên đôi
Ngày em cưới
Là ngày tăm tối nhất trong cuộc đời
Mình anh với bến vắng sông xưa
Trời làm mưa không nơi nương tựa
Còn đâu nữa
Tổ ấm một thuở nồng nàn chan chứa
Thầm cầu chúc những thứ tốt đẹp
Sẽ bước đến mỉm cười với em
Mỗi lần nhắc về em
Lương tâm lại thấy hổ thẹn
Đoạn kết:
Dù trăm năm đành lỗi hẹn hò
Vẫn cây đa bến cũ con đò
Tình cờ xuất hiện một người khác
Đón đưa về nhà
Từng gắn bó quấn quýt không rời
Người ta báo em sắp nên đôi
Ngày em cưới
Là ngày tăm tối nhất trong cuộc đời
Mình anh với bến vắng sông xưa
Trời làm mưa không nơi nương tựa
Còn đâu nữa
Tổ ấm một thuở nồng nàn chan chứa
Thầm cầu chúc những thứ tốt đẹp
Sẽ bước đến mỉm cười với em
Mỗi lần nhắc về em
Lương tâm lại thấy hổ thẹn
Mỗi lần nhắc về em
…lại thấy hổ thẹn





